Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

Mai Phụng Lưu và ngư trường Hoàng Sa

Trích từ blog của Mẹ Nấm

Phóng sự "Ngư trường truyền thống" do Đài Truyền hình Quảng Ngãi thực hiện kể lại sự trở về của ông Mai Phụng Lưu - một người được gọi là "sói biển" gắn bó nhiều năm với ngư trường Hoàng Sa - sau nhiều ngày bị Trung Quốc bắt giữ.

Khi được phóng viên hỏi:

- "Sửa tàu xong rồi anh có tiếp tục ra đánh bắt ở Hoàng Sa không?"

Mai Phụng Lưu ngần ngừ:

- À... à, cái này chắc không dám nữa vì nó đánh, nó tra điện quá. Tui cứ nghĩ là đất Hoàng Sa là lãnh thổ của mình, ờ mình cũng nghĩ là hồi kia cũng của mình giờ nó có bắt thì nó cũng không làm gì lắm chứ biết dzầy cũng hổng dám ra, do nó bắt rồi nó đánh, nó tra điện miết đó, giờ cũng không có dám nữa.

Đó là lúc chưa hoàn hồn, nhưng nửa tháng sau ông Lưu lại đưa ra ý định trở lại Hoàng Sa, và đoàn làm phóng sự đã ra đảo Lý Sơn để gặp ông.

Nghe đoạn chị Lan (vợ ông Lưu) trả lời phóng viên, nước mắt tôi rưng rưng:

"Cái hồi nhiều lúc tôi chọc tôi kêu có bà vợ ở ngoài Hoàng Sa hay sao á. Tui nói chắc ba mày có vợ ở ngoài Hoàng Sa cho nên mới ghiền ra Hoàng Sa miết đó. Chứ đi làm gì mà cứ bắt với đập, làm cái chi mà đánh với đập miết. Có hồi bị đánh đập về giấu không nói vợ..."

Đã mang nghiệp biển, không đi biển như bị trói tay trói chân, và chỉ có Hoàng Sa vùng biển truyền thống của ngư dân Lý Sơn mới cho họ nhiều cá mực mặc ở đó đang có nhiều thách thức. Nếu trước kia thách thức duy nhất là thiên tai, còn bây giờ cộng thêm một thách thức không phải do thiên tai.

Ông Nguyễn Đảng - người từng bị Trung Quốc bắt giữ hai lần khi đánh bắt ở Hoàng Sa nói:

"Nếu ai không đi làm thì thôi chứ ai đi làm ra đó họ, cái tư tưởng của họ đó là cũng như là của mình rồi, cũng như quê hương vậy đó, cũng như một cái ruộng rẫy của mình vậy, mình tới mình làm miết thôi chứ còn nghỉ là nghỉ không được.."

Trả lời câu hỏi tại sao không tìm một ngư trường khác an toàn hơn, "sói biển" Mai Phụng Lưu nói rất chân thật:

"Anh nghĩ Hoàng Sa này thân thuộc với anh hồi giờ rồi, từ biết làm nghề biển là đã ra Hoàng Sa.."

Ý thức về chủ quyền ở Hoàng Sa của người dân đảo Lý Sơn, của những người như ông Mai Phụng Lưu đâu cần bất kỳ giáo trình hay bài giảng nào mới có, nó là máu thịt, nó ăn sâu vào tiềm thức con người. Ngư dân Quảng Ngãi không hiểu chuyện gì đã xảy ra với vùng đất tổ tiên họ từ năm 2005, có thể họ không biết đến yêu sách "đường lưỡi bò" của Trung Quốc, sẽ chẳng ai trả lời họ được vì sao mình lại bị bắt giữ, bị cướp tài sản, thậm chí là bị bắn chết ngay trên chính ngư trường truyền thống của mình.

Tôi mong rằng, mỗi người xem phóng sự này (đặc biệt là những người trẻ) sẽ rút ra được cho mình những thông tin có ích về hiện trạng đất nước mình, từ đó có thể trang bị cho mình một góc nhìn xã hội tỉnh táo và nhân văn hơn với những ngư dân ở Lý Sơn - những người phải chịu khổ nạn ngay trên chính quê hương mình.

Một thước phim hơn vạn lời nói, chúng ta - những người xem phóng sự này nên nói lời cám ơn với đội ngũ những người làm phim dũng cảm: đạo diễn Nguyễn Thuỳ Quyên, quay phim Trịnh Ngọc Điệp, Nguyễn Thế Anh, người viết kịch bản lời bình Nguyễn Anh Tuấn, đặc biệt là người duyệt đề tài và chịu trách nhiệm nội dung Nguyễn Ngọc Trạch. Họ đã có thể chọn đề tài khác để làm, nhưng không, họ đã chọn, có lẽ vì họ là những người Việt Nam yêu tổ quốc, không cứ là người Quảng Ngãi. Họ chọn đề tài như anh Lưu chọn biển, chọn ngư trường…

"Ngư trường truyền thống" có mạch phim gọn, hình ảnh được sử dụng trong phim rất sát và rất đắt, tôi đặc biệt thích cách để mở hội thoại cho những nhân vật trong phim tâm sự, rất gần gũi và rất thực, tình cảm mà không hề sướt mướt.

Nghe nói rằng, phóng sự trên chỉ được trao bằng khen trong liên hoan phim truyền hình tháng 01/2011 vừa qua.

Phim tài liệu, cũng như các loại phim khác, đều có êkip làm phim gồm đạo diễn, tác giả kịch bản, quay phim…và cả “diễn viên” nữa. Bằng khen trao cho êkip làm phim, đó là đánh giá của ban tổ chức. Chắc chắn một điều, phim làm ra không chủ yếu dự thi cũng như không dành riêng cho BGK, BTC liên hoan xem và …suy ngẫm.

Cũng chẳng phải băn khoăn về cái giải được trao làm gì.

Chỉ băn khoăn, tâm thế của ban đứng ra trao giải, thái độ của các “đấng bậc” tít “trên kia” sao mà hèn thế? Miếng ăn của dân đã bị cướp mà im re, không bảo vệ được, đến cái nghe cái nhìn của dân chính xác thì bị cho là manh động lệch lạc.

Ở góc nhìn nhân đạo, có lẽ việc đưa phóng sự này lên truyền hình phải chăng là sự đối trọng cho việc đưa cô Lượm nào đó ?

Hãy nói dối nữa đi, đạo đức giả nữa đi…đã có người đi vào vùng “nhạy cảm” đánh cá, chịu bao nhiêu tủi nhục và đau đớn thể xác. Mang thực phẩm về cho các ông các bà ăn ngon, rảnh rang đi tìm bao nhiêu chuyện tầm phào, bịa đặt mà rơi nước mắt cá sấu. Đạo đức giả kiểu đó, đáng được “dựng tượng” lắm! Nếu không bị phát giác, không chừng chuyên mục người xây tổ ấm (rởm) với phóng sự cô Lượm lại đoạt giải vàng…?

Các anh các chị làm phim và những người có mặt trong phóng sự “Ngư trường truyền thống” kính mến,

Phóng sự này đã đặt đúng chỗ rồi đấy, không cần phải bằng khen hay huân huy chương gì nữa…! Những người có lương tri đã xem, đã trao giải!

http://vtvdanang.vn/video-clips/phim-tai-lieu/ng-trng-truyn-thng

http://www.youtube.com/watch?v=E-IWjQCVVqc

* Các đoạn in nghiêng được trích từ phóng sự "Ngư trường truyền thống"

la68 wrote today at 11:47 AM

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Đăng Kiểm để làm gì?Hay chỉ cần một anh Tạch?

Mời các bạn nghe chuyện bên ô tô ,còn bên đóng tàu và hàng hải chúng ta thì sao nhỉ?

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011


Khoảng 3 giờ 30 sáng 6-4, trên vùng biển Quảng Nam, tại khu vực tọa độ 150 54’ Bắc – 1080 36’ Đông (cách đảo Cù Lao Chàm 5 hải lý về phía Đông) đã xảy ra vụ đâm nhau giữa 2 tàu vận tải làm 3 người chết và 2 thủy thủ mất tích. Đây là vụ tai nạn hàng hải được cho là nghiêm trọng nhất từ trước đến nay trên khu vực biển miền Trung.

Thuyền viên xấu số tàu Bình Minh 28 được tàu SAR412 và lực lượng cứu nạn đưa về đất liền. Ảnh: NGUYÊN KHÔI

Chưa hết bàng hoàng

Đến chiều 6-4, hai trong tổng số 11 thuyền viên tàu Bình Minh 28 bị nạn trên vùng biển Cù Lao Chàm (Quảng Nam) rạng sáng 6-4 vẫn mất tích trong sự nỗ lực tìm kiếm của các lực lượng cứu nạn.

Vào khoảng 3 giờ 10 phút ngày 6-4, tàu Phúc Hải 05 và tàu Bình Minh 28 tông nhau trên biển khi cách bờ biển Đà Nẵng 25 hải lý, cách đảo Cù Lao Chàm (Quảng Nam) khoảng 5 hải lý. Sau cú va chạm, tàu Bình Minh 28 cùng toàn bộ thủy thủ đoàn chìm trên biển. Ngay sau khi nhận tin cứu nạn từ Đà Nẵng Radio, Trung tâm Phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải khu vực II (Danang MRCC) đã cho xuồng công tác của tàu SAR 412 đi cứu nạn.

Trong khi đó, tại hiện trường, tàu Phúc Hải 05 và tàu Minh Hải 136 tổ chức tìm kiếm thủy thủ đoàn tàu Bình Minh 28. Đến 6 giờ sáng cùng ngày, tàu Minh Hải 136 đã phát hiện được 2 phao bè kết đôi và cứu sống 6 thuyền viên tàu Bình Minh 28 và sau đó bàn giao cho tàu SAR 412. Đến 7 giờ, tàu SAR 412 tiếp cận và vớt được 2 thuyền viên đang trôi dạt dưới nước bên mạn trái của tàu Phúc Hải 05. Thuyền trưởng tàu Bình Minh 28 cho biết, tổng số thuyền viên trên tàu Bình Minh 28 là 11 người.

Do sức khỏe của 2 thuyền viên Nguyễn Thế Tuyển (quê Hưng Yên, sĩ quan boong) và Lê Ngọc Kiên (Thái Thụy, Thái Bình – thủy thủ) nguy cấp, tàu SAR 412 đưa nạn nhân về Đà Nẵng cấp cứu. Tuy nhiên, khi tàu cập bờ thì cả hai đều đã tử vong.

Đưa thi thể thuyền viên tàu Bình Minh 28 về Bệnh viện Đà Nẵng. Ảnh: NGUYÊN KHÔI

Chưa hết bàng hoàng, thuyền trưởng tàu Bình Minh 28 Nguyễn Văn Thắng kể: “Khi tai nạn xảy ra, thủy thủ đoàn đang ngủ, chỉ còn 4 người điều khiển tàu. Khi phát hiện có chướng ngại vật, tàu đã báo động, đồng thời cố đổi hướng tàu nhưng do cự ly quá gần nên không kịp. Khi nghe cái “rầm” thì anh em dậy hết và mặc áo phao rồi triển khai phao cứu hộ. Nhưng do tàu chìm nhanh, nước hút rất mạnh nên tôi bị vướng vào dây, chìm xuống nước. Khi ngoi lên mặt nước thì đuối sức và được anh em kéo lên phao. Lúc đó 6 anh em trèo lên hai phao, một phao 4 người và phao 2 người. Khi hai phao thấy nhau thì anh em chèo lại và buộc dây vào nhau. Cho đến 6 giờ sáng ngày 6-4 thì mấy anh em trên phao được tàu Minh Hải 136 chạy ngang qua cứu. Đi 11 người nhưng giờ chỉ còn 6 anh em…”.

Khoảng 12 giờ trưa, tàu QNa 2240 trong lúc đi đánh cá đã vớt được 1 thi thể mặc áo phao của tàu Bình Minh 28 cách Cù Lao Chàm 4 hải lý về phía Đông - Nam. Tàu ngư dân đã đưa thi thể nạn nhân vào Cửa Đại (Hội An) lúc 13 giờ 45 và xác định là thợ máy Hà Văn Đồng. Như vậy đến 17 giờ ngày 6-4 vẫn chưa tìm thấy 2 thủy thủ mất tích là Nguyễn Văn Giới và Hà Văn Nghĩa.

Do sương mù?

Theo thông tin từ Cảng vụ hàng hải Đà Nẵng, tàu Phúc Hải 05 thuộc chủ tàu là Công ty Cho thuê tài chính II (Ngân hàng NN-PTNT) cho Công ty TNHH Phúc Hải thuê, có trọng tải 15.100 tấn, trên hành trình từ Indonesia về Đà Nẵng, không chở hàng. Còn tàu Bình Minh 28 của Công ty TNHH Vận tải biển Đông Phú có trọng tải 1.955 tấn đang chở 1.885 tấn clinke trên đường từ Thanh Hóa đi An Giang. Khi đến vị trí trên thì đâm vào nhau, khiến 11 thủy thủ trên tàu Bình Minh 28 rơi xuống biển.

Danang MRCC cho biết, tại thời điểm xảy ra tai nạn có nhiều sương mù, tầm nhìn xa dưới 1km. Tuy nhiên, ông Vương Ngọc Châu, Giám đốc Cảng vụ hàng hải Đà Nẵng, cho rằng: Nếu nói do sương mù là nguyên nhân xảy ra vụ tai nạn thì chưa thể khẳng định được. Bởi theo quy định phải điều tra, xác minh rất nhiều yếu tố khác nhau.

Theo thông tin từ thuyền trưởng tàu Phúc Hải 5, sau tai nạn, tàu đã bị một vết thủng lớn (khoảng 2m2) tại hầm số 1 mạn trái và sơ-mi của máy số 1 bị vỡ. Vì vậy, tàu Phúc Hải 05 đang đề nghị chạy vào vịnh Đà Nẵng để neo đậu, không tiếp tục tham gia tìm kiếm.

Ông Vương Ngọc Châu cho biết: “Trước mắt Cảng vụ hàng hải Đà Nẵng khẩn trương lấy lời khai các thuyền viên, nhằm nhanh chóng làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn nghiêm trọng này”.

Hai nạn nhân được đưa về Đà Nẵng cấp cứu. Ảnh: Nguyên Khôi

Danh sách nạn nhân tàu Bình Minh 28:

STT

Họ và tên

Năm sinh

Quê quán

Nghề nghiệp

Sức khỏe

1

Nguyễn Văn Thắng

1952

Diễn Châu, Nghệ An

Thuyền trưởng

Sống

2

Nguyễn Thế Tuyển

Hưng Yên

Sĩ quan Boong

Chết

3

Nguyễn Văn Giới

thủy thủ

mất tích

4

Hà Văn Nghĩa

Thủy thủ

mất tích

5

Nguyễn Văn Điển

1952

Thái Thụy, Thái Bình

Thợ máy

Sống

6

Nguyễn Văn Bằng

1985

Thái Thụy, Thái Bình

Thủy thủ

Sống

7

Lê Ngọc Kiên

Thái Thụy, Thái Bình

Thủy thủ

Chết

8

Nguyễn Văn Duy

1991

Thái Thụy, Thái Bình

Thợ máy

Sống

9

Hà Văn Đồng

thợ máy

mất tích

10

Nguyễn Văn Hải

1956

Quỳnh Lưu, Nghệ An

phục vụ

Sống

11

Phạm Thế Dưỡng

1969

Thái Thụy, Thái Bình

Thợ máy

Sống

* Cũng trong sáng nay, Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Nam nhận được tín hiệu cấp cứu của tàu đánh bắt cá mang số hiệu QNa90316 do ông Võ Tấn Kỵ làm thuyền trưởng hành nghề câu mực khơi, trên tàu có 28 thuyền viên đang gặp nạn trên biển.

Tàu Qna90316 xuất bến ngày 11-2, đánh bắt trên vùng biển cách cảng Kỳ Hà (huyện Núi Thành, Quảng Nam) khoảng 280 hải lý về hướng đông nam tại tọa độ 13 độ 16 phút N- 112 độ 30 phút E. Đến sáng 6-4, tàu bị hư hỏng máy, bị sóng đánh trôi dạt trên biển.

Bộ Chỉ huy BĐBP Quảng Nam đang liên lạc với các tàu đánh bắt nằm gần khu vực tàu Qna90316 gặp nạn nhằm ứng cứu nhanh nhất, đồng thời đang tích cực phối hợp với cơ quan chức năng để tổ chức cứu nạn, cứu hộ chiếc tàu bị nạn này.

Tiến sĩ trong đóng tàu và hàng hải có phải tiến sĩ salon?

Trước khi trả lời câu hỏi này,tôi mạn phép "chị" Lê Thị Liên Hoan cọp lại bài báo định nghĩa thế nào là trí thức salon đã,rồi từ từ tìm hiểu vấn đề.chẳng qua vỉ trong các năm vừa rồi,tôi tự đặt mục tiêu là xây dựng cuốn Bách Khoa Hàng Hải và Đóng Tàu.Bực mình vì sách làm mẫu tòan tên tuổi các ông tiến sĩ Tây Tàu,tôi cần thay bằng các con người Việt,những tiến sĩ Việt ...và thế là có dịp thống kê tìm hiểu các chắc sắc khoa học tạo nên bộ mặt của các nhà khoa học hàng đầu trong cuộc chinh phục biển ở nước ta

Họ salon ở kiểu gì? Kiểu mới nhìn qua thì hiện đại. Họ bằng cấp đầy mình, và kinh ngạc thay đều là bằng thật. Rồi sao nữa? Rồi họ dùng bằng cấp này làm cơ sở để… lấy thêm bằng cấp kia.

Nghĩa là, họ học suốt đời, và suốt đời tham gia các hội nghị này, các diễn đàn nọ, các khóa chuyên sâu khác. Ở đâu? Ở mọi nơi. Nhưng phần lớn ở… Tây mới “khiếp”.

Trong các hội thảo như thế, họ cũng chẳng phát biểu gì, mặc dù ai nói họ nghe cũng hiểu. Rồi họ đi từ hội thảo trở về, lập tức bắt tay vào công việc chuẩn bị cho hội thảo khác, vậy thôi. Họ trở thành một loại salon có học.

Cho nên, tôi mới giật mình khi thống kê, biết rằng ở ta có rất nhiều tiến sĩ. Nhưng những gì mà các tiến sĩ ấy làm lại khó biết vô cùng. Bởi lý do chúng vô cùng ít ỏi.

Hoá ra, nếu như có con đà điểu rúc đầu vào cát, thì cũng có con người rúc đầu vào khoa học, để làm một thứ duy nhất: trốn tránh cuộc đời.

Sẽ có người nói, trốn tránh không phải thói quen của người trí thức. Vâng, khi người ta trí thức thực sự. Còn ở đây, như tôi đã nói, người ta trí thức salon. Người ta có bằng cấp, thì với một niềm vui duy nhất là cho người khác ngắm và nhân thể tự ngắm mình.

Xã hội có biết điều này không? Xã hội ở bên Tây thì biết. Đã “chìm đắm” trong đại dương khoa học từ lâu, bên ấy người ta rất quen với các loại… bèo!

Chẳng hạn, nếu bạn ở các nước đó, bạn xưng là tiến sĩ, thì thiên hạ sẽ nhìn bạn với hai con mắt: một là kính nể, hai là nghi ngờ. Lý do họ nghi ngờ? Vì công chúng thừa biết những anh tốt nghiệp đại học không việc làm, chả có cách nào khác tiếp tục học thêm, và rồi cũng có đủ thứ bằng này nọ.

Chính vì vậy, ở bên ấy, khi phỏng vấn, người ta không thích đề cập đến bằng cấp, mà đến những việc đã làm. Đã từ lâu, những xã hội văn minh hiểu rằng khoa học cần phải được ứng dụng. Mất tính ứng dụng, kiến thức chỉ còn là một mớ trưng bày, và để… ngồi lên.

Nhưng trong xã hội ta, nơi khoa học chưa phát triển ở bậc cao, ánh hào quang của nó vẫn còn lấp lánh, thì vẫn nhiều anh nhanh chóng lợi dụng điều này.

Các anh đó tranh thủ biến kiến thức thành một thứ đệm hoặc chăn bông êm ái. Để ngủ ngon và để khỏi làm gì. Từ lúc nào, họ biến mình thành một thứ salon thực sự, họ vừa là ghế vừa là kẻ… ngự lên.

Chả lẽ, không ai phát hiện ra chuyện đó? Có chứ. Nhưng tâm lý người ta hay tha thứ. Bởi salon có nhiều kiểu không tiện lắm, nhưng vẫn cần có để cho sang!

Tiến sĩ trong đóng tàu và hàng hải có phải tiến sĩ salon?

Trước khi trả lời câu hỏi này

Họ salon ở kiểu gì? Kiểu mới nhìn qua thì hiện đại. Họ bằng cấp đầy mình, và kinh ngạc thay đều là bằng thật. Rồi sao nữa? Rồi họ dùng bằng cấp này làm cơ sở để… lấy thêm bằng cấp kia.

Nghĩa là, họ học suốt đời, và suốt đời tham gia các hội nghị này, các diễn đàn nọ, các khóa chuyên sâu khác. Ở đâu? Ở mọi nơi. Nhưng phần lớn ở… Tây mới “khiếp”.

Trong các hội thảo như thế, họ cũng chẳng phát biểu gì, mặc dù ai nói họ nghe cũng hiểu. Rồi họ đi từ hội thảo trở về, lập tức bắt tay vào công việc chuẩn bị cho hội thảo khác, vậy thôi. Họ trở thành một loại salon có học.

Cho nên, tôi mới giật mình khi thống kê, biết rằng ở ta có rất nhiều tiến sĩ. Nhưng những gì mà các tiến sĩ ấy làm lại khó biết vô cùng. Bởi lý do chúng vô cùng ít ỏi.

Hoá ra, nếu như có con đà điểu rúc đầu vào cát, thì cũng có con người rúc đầu vào khoa học, để làm một thứ duy nhất: trốn tránh cuộc đời.

Sẽ có người nói, trốn tránh không phải thói quen của người trí thức. Vâng, khi người ta trí thức thực sự. Còn ở đây, như tôi đã nói, người ta trí thức salon. Người ta có bằng cấp, thì với một niềm vui duy nhất là cho người khác ngắm và nhân thể tự ngắm mình.

Xã hội có biết điều này không? Xã hội ở bên Tây thì biết. Đã “chìm đắm” trong đại dương khoa học từ lâu, bên ấy người ta rất quen với các loại… bèo!

Chẳng hạn, nếu bạn ở các nước đó, bạn xưng là tiến sĩ, thì thiên hạ sẽ nhìn bạn với hai con mắt: một là kính nể, hai là nghi ngờ. Lý do họ nghi ngờ? Vì công chúng thừa biết những anh tốt nghiệp đại học không việc làm, chả có cách nào khác tiếp tục học thêm, và rồi cũng có đủ thứ bằng này nọ.

Chính vì vậy, ở bên ấy, khi phỏng vấn, người ta không thích đề cập đến bằng cấp, mà đến những việc đã làm. Đã từ lâu, những xã hội văn minh hiểu rằng khoa học cần phải được ứng dụng. Mất tính ứng dụng, kiến thức chỉ còn là một mớ trưng bày, và để… ngồi lên.

Nhưng trong xã hội ta, nơi khoa học chưa phát triển ở bậc cao, ánh hào quang của nó vẫn còn lấp lánh, thì vẫn nhiều anh nhanh chóng lợi dụng điều này.

Các anh đó tranh thủ biến kiến thức thành một thứ đệm hoặc chăn bông êm ái. Để ngủ ngon và để khỏi làm gì. Từ lúc nào, họ biến mình thành một thứ salon thực sự, họ vừa là ghế vừa là kẻ… ngự lên.

Chả lẽ, không ai phát hiện ra chuyện đó? Có chứ. Nhưng tâm lý người ta hay tha thứ. Bởi salon có nhiều kiểu không tiện lắm, nhưng vẫn cần có để cho sang!

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

So sánh tàu ngầm Nga cung cấp cho Trung Quốc và Việt Nam

Thứ tư, 06 Tháng 4 2011 10:31
Tạp chí Bình luận Quân sự Hán Hòa số tháng 4 dẫn nguồn tin là một chuyên gia công nghệ quân sự uy tín ở Mátxcơva (Nga) cho biết theo hiệp định song phương đã kí kết giữa Nga và Việt Nam, năm 2013, Việt Nam sẽ nhận được chiếc tàu ngầm Kilo đầu tiên, một năm sau là chiếc thứ hai và chiếc cuối cùng sẽ được bàn giao vào năm 2017. So với tàu ngầm Kilo 636 MK mà hải quân Trung Quốc sử dụng, tàu ngầm Kilo 636 MV mà Nga bán cho Việt Nam có nhiều điểm khác biệt, trong đó lớn nhất là về vũ khí trang bị.

Ảnh minh họa
Trước tiên, tàu ngầm Kilo của Việt Nam sẽ được lắp đặt tên lửa hành trình tấn công đối đất 3M-14E loại mới nhất, có tầm bắn 290 km. Loại tên lửa này không được Bộ Quốc phòng Nga phê chuẩn xuất khẩu cho Trung Quốc. Ngoài Việt Nam, hai nước khác được Nga xuất khẩu tên lửa 3M-14E là Ấn Độ và Angiêria.
Bên cạnh đó, tàu ngầm Kilo 636 MV còn được trang bị ra đa dẫn đường phức hợp đa tác dụng GE2-01 loại mới nhất. Loại ra đa này không được xuất khẩu cho Trung Quốc, có ưu điểm lớn nhất là giảm tối đa tạp âm trong môi trường nước và giúp đa dạng hóa biện pháp dẫn đường.
Về hệ thống sonar, tàu ngầm Kilo 636 MK của Trung Quốc chỉ được trang bị hệ thống sonar MGK 400E loại cơ bản. Trong khi đó, tàu ngầm Kilo 636 MV lại được lắp đặt hệ thống sonar MGK 400E loại cải tiến. Hai hệ thống sonar này có cùng cự ly thám trắc, nhưng hệ thống sonar MGK 400E loại cải tiến được trang bị bộ xử lý tín hiệu tốc độ cao nhiều công năng và có mức độ số hóa cao hơn.
Về kính tiềm vọng, tuy tàu ngầm Kilo 636 MK và tàu ngầm Kilo 636 MV đều được trang bị hệ thống thám trắc quang học, nhưng kính tiềm vọng sử dụng cho nhiệm vụ tấn công của tàu ngầm Kilo 636 MV được lắp đạt thêm thiết bị đo cự ly bằng tia la de và hệ thống quan trắc TV, IR. Trong khi đó, tàu ngầm Kilo 636 MK chủ yếu sử dụng quang học ngắm bắn và không có thiết bị đo cự ly bằng tia la de. Điều đó có nghĩa năng lực tác chiến ban đêm và độ chính xác của đòn đánh của tàu ngầm Kilo 636 MV sẽ cao hơn tàu ngầm Kilo 636 MK.
Điểm khác biệt cuối cùng là hệ thống điều hòa mà tàu ngầm Kilo 636 MV sử dụng thích hợp hơn với khí hậu, địa hình nhiệt đới.
Bên cạnh những điểm khác biệt, tàu ngầm Kilo mà Nga bán cho Trung Quốc và tàu ngầm Kilo mà Nga xuất khẩu cho Việt Nam có một số điểm giống nhau như cùng được trang bị tên lửa chống hạm 3M-54E, cùng sử dụng ắc quy 476 E loại cải tiến, tuổi thọ dài, đáp ứng được yêu cầu về nhiệt độ nước ở Thái Bình Dương.
Nguồn tin cho rằng thời gian sản xuất của hai loại tàu ngầm trên cách nhau hơn 5 năm, nên công nghệ trang bị cho tàu ngầm Kilo 636 MV tiên tiến hơn tàu ngầm Kilo 636 MK là điều đương nhiên. Xem xét những khác biệt nêu trên, theo tờ tạp chí, dù đều là tàu ngầm Kilo 636 M, nhưng khoảng cách về công nghệ giữa tàu ngầm Kilo 636 MV và tàu ngầm Kilo 636 MK chí ít là trên 10 năm.
Về 6 chiếc tàu ngầm Kilo mà Nga bán cho Việt Nam, từ lâu có thông tin cho rằng Việt Nam có thể sử dụng chúng để xây dựng hai hạm đội. Tuy nhiên, theo nguồn tin, 6 chiếc tàu ngầm Kilo 636 MV của Việt Nam sẽ được bố trí thống nhất, tạo thành một hạm đội và phía Nga sẽ phụ trách việc xây dựng tất cả các kho cất trữ tên lửa ở cảng biển và trạm cung cấp dưỡng khí như một phần trong nội dung hiệp định song phương đã kí kết với Việt Nam.
Liên quan đến giá mua tàu ngầm Kilo 636 MV, trước đây có thông tin cho rằng có thể hải quân Việt Nam đã phải mua tàu ngầm Kilo 636 MV với giá cao. Tuy nhiên theo nguồn tin, giá tàu ngầm Kilo 636 MV mà Nga bán cho Việt Nam hoàn toàn là giá thật và hiện nay phía Nga đã bắt tay vào chế tạo chiếc tàu ngầm Kilo 636 MV đầu tiên cho Việt Nam./.

Theo Tạp chí Bình luận Quân sự Hán Hòa

Quốc Trung (gt)

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

Cù Huy Hà Vũ ngày 04/04/2011


Nhìn tấm hình CHHV ra hầu tòa,tôi nhớ tất cả các bậc tiền bối đã hiên ngang trước cường quyền,nhớ Đỗ Văn Phong sẵn sàng lãnh án tù chung thân biệt xứ Guyanne,nhớ người cộng sản Lê Giản biệt xứ Madagascar mà Đỗ Như Ngọc -con Đỗ Văn Phong-đi thăm nuôi gia đình của ông Lê với một tính bạn hiếm có ,nhớ ông Ba Mai Lĩnh tù đầy Sơn La...!Việt Nam,Việt Nam...trong đau thương vẫn luôn luôn có những người con biết hy sinh vì Đất Nước !Điều mỉa mai thay là những người trong bộ cảnh phục đang đưa Hà Vũ vào tòa lại là người trong bộ máy mà chính Lê Giản vô cùng đáng kính yêu đã lập nên và cũng là bộ trưởng đầu tiên của cái bộ này

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

Báo Hà Nội Mới đưa tin về máy định vị hàng hải tự chế


Thiết bị định vị cho người đi biển “Made in Việt Nam” (01/04/2011)
Hai sinh viên ngành Kỹ thuật máy tính (ĐH Bách khoa TP Hồ Chí Minh) là Cao Văn Hùng và Hồ Đăng Bảo vừa chế tạo thành công thiết bị định vị cho người đi biển, giúp họ có thể xác định được tọa độ, vận tốc của tàu, xác định khoảng cách đoạn đường tới vị trí cần đi, xem trước bản đồ…



Ảnh minh họa

Bộ thiết bị này có thể kết nối với màn hình ti vi có sẵn trên tàu qua dây cắm thông thường, giúp ngư dân nhìn hình ảnh rõ nét hơn và giảm chi phí đầu tư; có hệ thống bản đồ số được cài đặt sẵn trên máy và có thể cập nhật riêng tọa độ qua việc thu tín hiệu trực tiếp từ vệ tinh. Thiết bị định vị "Madein Việt Nam" này có giá thành bằng 3/4 so với thiết bị rẻ nhất mua của Nhật, nhưng sử dụng đơn giản hơn nhờ điều khiển từ xa và ngôn ngữ tiếng Việt.
Lời bình :
1/Hoan nghênh việc làm này
2/Lời rao quá ồn ào .Chắc là toàn bộ ,mua và lắp ráp ,chỉ có thêm tiếng Việt .Và "giá thành 3/4" ,nghe không thuyết phục
3/Có lẽ thêm vào bài Hịch Công Nghệ một câu về tình trạng "chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng!"

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

Đêm thơ Lý Phương Liên


Tối qua,tại nhà hàng Lotus của Lân Kính ,Lý Phương Liên-Nguyễn Nguyên Bảy tổ chức đêm thơ.Có mặt Hoàng Hưng,Tô Hoàng,Nguyễn Thị Hiền,Thái Thành Đức Phổ,Nguyễn Thế Dân...Còn nhớ "Chờ anh dưới cột đồng hồ " những năm 70 .Eva Thụy Điển nói vui bằng tiếng Việt giọng Hà Nội:tôi thật ngạc nhiên sao các bạn sống với nhau ..lâu thế ! Ngồi bên cạnh là ông con út của Chế Lan Viên,một ông cán bộ văn hóa.Cũng như buổi sáng,ngồi nghe Lại Nguyên Ân kể chuyện quá trình đi trục vớt ông Phan Khôi ,có mặt Phan Trản,con trai út (của bà trước ) của nhà tư tưởng của NVGP.Hình như Phan An Sa (đổi tên từ Phan Lang Sa),một con trai bà sau của Phan Khôi cũng làm tới chức thanh tra văn hóa

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Hội Người Đi Biển Việt Nam ra mắt báo chí

Sáng nay,chủ nhật 20/03/2001 tại Câu Lạc Bộ Saigon Times có buổi họp ra mắt Hội Những Người Đi Biển Việt Nam với giới báo chí Sài Gòn với tiêu đề "Bảo Vệ Quyền Lợi Người Đi Biển..."Được giấy mời,cũng hí hửng đi xem có gì khác với những lần họp mặt Hội tại Oscar ,chủ yếu để "cúng cụ" hay bắt tay nhau xem ai mất ai còn,sau đó nhậu mợt bữa.Hóa ra,cũng vậy ,chỉ có khác là không được ..nhậu !Lại cũng những lời sáo rỗng nhắc đi nhắc lại về tôn chỉ mục đích là đoàn kết (nhưng đoàn kết sao được khi ông chủ tịch nguyên là quan chức cấp cao hàng hải đã no nê nay cầm chịch Hội trong khi hàng nghìn thuyền viên Nghệ Tĩnh trên các tàu cá đói khổ đang lênh đênh khắp các đại dương),là những kiến nghị (biết nói ai nghe ,ngay cả dư luận cũng khó nuốt trôi những cụm từ Ai Xem Cốt (ISM Code) hay Et tê vê đup bờ liu STCW) dù là êm ái nhất...Phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị hỏi thẳng là Hội đã làm được những gì để bảo vệ thuyền viên thì được Capt Trọng thưa các đồng chí rất hùng hồn và lôi vào cái mê hồn trận các nghị quyết,dự định....Ra về,bác Ngô Tuyết,một lão già hàng hải đã thật sự sống hết lòng vì Người Đi Biển trong quá khứ,đã là người gắn bó với các tên Tự Lực Giải Phóng trong chiến tranh ,lắc đầu nói với tôi :Cuộc họp báo thất bại hoàn toàn ! Tôi muốn ghi tên bác trong cuốn Bách Khoan Hàng Hải và Đóng Tàu nhưng chưa biết cho vào entry nào .Nghe bác nhận xét,tôi thật thấy cay đắng ,vì mình cũng là đồng lõa,trong các bữa tiệc Oscar có biết chăng những Người Đi Biển Việt Nam đang phải đối chọi với thiên nhiên hung dữ và những sự dốt nát ,tham lam của con ngưới !Tôi chán không thèm chụp một bức hình nào.Lê Tuấn,sếp Hội,được dịp xuất hiện rất hùng dũng trước các cameramen truyền hình !!!Còn dưới đây là bài viết của Hà Huy Hiệp Vietnamnet + phát ngay sáng nay:

Quang cảnh buổi tọa đàm. (Ảnh: Hà Huy Hiệp/Vietnam+)
Ngày 20/3 tại Thành phố Hồ Chí Minh, Hội người đi biển Việt Nam đã tổ chức buổi tọa đàm về Bảo vệ quyền lợi của các thuyền viên Việt Nam trong các chuyến hải hành.

Các đại biểu tham dự tọa đàm cùng trao đổi về vấn đề bảo vệ quyền lợi thuyền viên Việt Nam trong bối cảnh số vụ bắt giữ tàu Việt Nam tại các cảng quốc tế có xu hướng tăng cao, thuyền viên Việt Nam bị các chủ tàu bỏ rơi, hay không được cung cấp các điều kiện sinh hoạt tối thiểu, nên kêu cứu qua các kênh ngoại giao, truyền thông…

Các hội viên Hội người đi biển Việt Nam, thuyền trưởng, cựu thuyền trưởng, máy trưởng đã cho rằng cần có một đầu mối có đủ tâm, đủ tầm, với những quyền lực, tiềm năng tài chính cụ thể, đứng ra làm đầu mối giải quyết, giúp đỡ thuyền viên khi gặp khó khăn.

Nhiều đại biểu đã trao đổi, đề xuất những giải pháp hiện đại hóa ngành hàng hải Việt Nam theo các chuẩn mực quốc tế, mà trước hết là hiện đại hóa về tổ chức, quản lý, luật lệ, quy định, hệ thống đào tạo…

Cuộc tọa đàm cũng bàn về các giải pháp tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau về mặt kinh nghiệm nghề nghiệp, đào tạo nghề, việc làm.

Nhân dịp ra mắt Chi hội Người đi biển Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh, ông Lê Tuấn, Trưởng văn phòng đại diện Hội Người đi biển Việt Nam, Chủ tịch Chi hội Người đi biển Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh cho biết đây là một tổ chức tự nguyện tập hợp những công dân Việt Nam hoạt động liên quan đến lĩnh vực đi biển.

Mục tiêu của Hội là tổ chức các hoạt động hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau giữa những người lao động trên biển, tập hợp kinh nghiệm cũng như tâm tư nguyện vọng của người lao động trên biển để đóng góp với các cơ quan chức năng nhằm tháo gỡ những khó khăn vướng mắc liên quan đến nghề đi biển và góp phần phát triển ngành hàng hải Việt Nam ngày càng chính quy hiện đại./.
Anh Ba Sàm bình luận:
Ra mắt Hội Người đi biển Việt Nam tại TP HCM (VOV News). He he! Nghe cái tên không ổn, dễ bao gồm cả “thuyền nhân” thì sao? Nhiệm vụ liên quan tới các thuyền viên nghề biển, sao không đặt là Hội nghề biển hay Hội hải nghiệp? – Và hơi lạ về cách đưa tin khi mà TTXVN lại cho biết đây chính là buổi Tọa đàm Bảo vệ quyền lợi các thuyền viên Việt Nam, còn việc “ra mắt” chi hội chỉ là một nội dung phụ.



Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011

Các buổi hạ thủy tàu

Trên trang này chúng tôi muốn ghi lại các buổi hạ thủy tàu đáng ghi nhớ

1/Hạ thủy tàu 20 nghìn tấn tại Cam Ranh

Con tàu hạ thủy gấp gáp trong khi nhà máy sơ sài như một công trường


2/Hạ thủy tàu chở ô tô Victory Leader tại Nhà Máy Hạ Long Quảng Ninh



3/Hạ thủy tàu chở ô tô Violet Ace tại Nhà Máy Hạ Long Quảng Ninh



4/Hạ thủy tảu 53 nghìn tấn,seri Diamond tại Nhà Máy Hạ Long Quảng Ninh



5/Hạ thủy tàu 56 nghìn tấn tại nhà máy Nam Triệu


6/Hạ thủy tàu 5200 tấn tại nhà máy đóng tàu Đông Bắc Quảng Ninh

Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011

Sự hiểm nguy khi đi biển

Thuyền trưởng Nguyễn Công Hệ thường đọc đi đọc lại cho tôi nghe những dòng sau đây:
"THERE IS NOTHING MORE IMPORTANT THAN THE SAFETY OF THOSE WHO RISK THEIR LIVES FOR EARNING BY GOING TO SEA"

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011

25 năm bè bơm hơi được bảo dưỡng ở trong nước !





Ngày 18 tháng Sáu năm nay là ngày kỷ niệm 25 năm chiếc bè cứu sinh bơm hơi đầu tiên được bảo dưỡng tại Việt Nam .Đó là chiếc bè 10 người do Hãng Ufimskij Zavod tại vùng Ural nước Nga chế tạo,ký hiệu ПСМ-10.Bè đặt trên tàu đánh cá của Quốc Doanh Đánh Cá Chiến Thắng mà giám đốc là tiến sĩ Nguyễn Văn Nhị.Bè được thử tại Bể Bơi Lao Động Thành Phố Hồ Chí Minh ,đăng kiểm viên Huỳnh Khải Hoàn .Chỉ huy cuộc thử Đỗ Thái Bình với tổ kỹ thuật viên gồm các bác Trần Đình Hiển và hai người anh em họ có tên là Duật và Luật,Trịnh Bá Thạch.Cả bốn bác đều làm kỹ thuật viên kiểm tra bè cứu sinh cho máy bay tại sân bay Tân Sơn Nhứt trong nhiều năm.Ba bác Hiển,Duật,Luật đã mất.Bác Thạch vẫn sống cùng gia đình tại khu chung cư cho hàng không ,đối diện chùa Vĩnh Nghiêm ,số nhà 358/13 Nam Kỳ Khởi Nghĩa.Khi chúng tôi tới chúc Tết Tân Mão,bác từ giường bước ra theo xe đẩy tay.Sau khi ngả cách đây bốn năm,bác bị gẫy xương sống và đi lại khó khăn ở tuổi 84.Trên bàn thờ là tấm hình cô con gái đầu ,tiếp viên hàng không ,đã hy sinh tại miền Bắc trong một tai nạn máy bay năm 1982.Cháu gái học lớp 5,con của cô gái út đang chơi với ông bà.Năm người con trai ,trong đó có hai vượt biên đang làm IT tại Texas,còn ba người còn lại Việt Nam có hai người làm công chức còn một người làm tư nhân,sản xuất nước tương
Hình 1-Trên cầu nhảy của bể bơi,chuẩn bị thử quăng bè .Từ trái sang phải:Đăng kiểm viên Hòan,bác Hiển,kỹ sư Bình chuẩn bị hất bè xuống nước
Hình 2-Bè đang trên lộ trình xuống nước
Hình 3-Bè đã mở ra trên bể bơi
Hình 4-Chụp ảnh kỷ niệm.Từ phải qua trái.thứ 1-kỹ thuật viên Thạch,thứ hai-kỹ sư Bình,thứ tư-Nguyễn Văn Nhị,thứ năm-Huỳnh Khải Hoàn

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

Thời kế Chronometer có còn cần trên các con tàu hiện đại?

Một khách hàng tìm tới cửa hiệu chúng tôi hỏi mua “Nhật ký ghi chép thời kế” tức là Chronometer Logbook theo tên tiếng Anh.Tôi thật ngạc nhiên ,giữa thời đại vệ tinh với một rừng các thiết bị điện tử hàng hải trên một con tàu ,tại sao người ta vẫn phải lo lắng cho chiếc thời kế ,một thiết bị cực kỳ khó tính ,mang tên vị nữ thần thời gian Chronos !Nhớ lại hồi viết cuốn “Đường trên biển” cách đây 20 năm ,tôi đã đọc say mê những dòng chữ mà ông thuyền trưởng người Nga Kviatkovskiy (Квятковский –chắc là gốc Ba Lan,nhiều ông họ Kviatkovskiy –còn sống được sau các vụ thanh trừng đẫm máu-rất nổi tiếng ơ Nga) mô tả chiếc thời kế và con đường gian khổ để ông thợ đồng hồ Harrison trở thành nhà phát minh ra dụng cụ “giữ thời gian trên tàu” chính xác nhất ,tạo nên giai đoạn huy hoàng của hạm đội Anh trong kỷ nguyên Victoria “mặt trời không bao giờ lặn trên đế quốc Anh”.Trong cuộc bình chọn 100 người Anh nổi tiếng nhất muôn đời do đài BBC tổ chức vào năm 2002,Harrison được chọn là nhân vật thứ 39 ,trong một loạt các nhân vật có gắn với lịch sử nhân loại như Brunel,Froude…! Ngày nay,một chiếc đồng hồ quarzt rẻ tiền mà trẻ em cũng có thể đeo được cho ta biết thời gian khá chính xác chả kém gì cái thời kế đỏng đảnh khó tính trên tàu,một thiết bị đòi hỏi nào phải lên giây đúng giờ,đúng số vòng,nào giữ cho nhiệt độ đúng mức,nào …Mà không biết giờ chính xác thì làm cách nào xác định được độ kinh (longitude) của tàu ,một câu hỏi tưởng chừng “ngớ ngẩn” trong thời đại bấm nút là GPS cho tọa độ chính xác tới phần lẻ của mét .Tôi say mê câu chuyện do Kviatkovskiy kể lại và sau này ,trong quá trình kinh doanh ,tiếp xúc thật sự với các loại chronometer,tôi cũng sở hữu được vài cái nhãn hiệu 6MX do nhà máy chế tạo đồng hồ của Liên Xô mang tên Poljot (mà ta thường gọi dân dã thành Pôn-giốt) và Kirov chế tạo.Còn nhớ vào những năm 90,nghe tin tôi có vài món đồ này,vài ông tùy viên thương mại Tây Âu không ngại bụi bẩn,lao vào kho đồ cũ của tôi để lục tìm ba thứ đồ cổ hàng hải này (marine antique) .Tra trên mạng ,các bạn sẽ thấy thời kế Nga vẫn là thứ hàng đắt giá nhất trong cuộc săn tìm đồ cổ hiện nay ,giá vài trăm tới suýt soát nghìn đô một chiếc,và người Nga (chắc có cả bàn tay người Tàu) đào đâu ra lắm thời kế thế để bán ,chắc lại chế mới và cho làm cũ giả cổ !Tại sao người ta vẫn dùng thời kế và chăm sóc thời kế trên tàu?Có lẽ chỉ là điều nhắc nhở người đi biển khi gặp hiểm nguy ,mất tất cả,khi một mình chống chọi với thiên nhiên biển cả hung dữ,trong tay không còn radar,AIS ,GPS …không còn điện mà cũng chẳng có một thứ gì văn minh của thế kỷ 20,21 ,chỉ còn lại những gì mà các bậc tiền bối như Colomb ,như Magellan…đã sử dụng thì phải chiến đấu ra sao ?Việc này có lẽ cũng cần thiết trong việc giáo dục người đi biển trẻ tuổi ,mà hiện nay chúng ta có lẽ còn lơ là bởi quá tin vào simulator ,vào các trang internet trong khi YẾU TỐ CON NGƯỜI (HUMAN FACTOR) thường bị bỏ qua